24.3 C
New York
Thứ Bảy, Tháng Chín 25, 2021

Khí thế Quảng Bình qua các ca khúc chống Mỹ

- Advertisement -

Quảng Bình là một mảnh đất nhỏ hẹp được ví như đòn gánh gánh hai đầu đất nước, trở thành cửa ngõ vào chiến trường, là chiếc cầu nối liền hậu phương với tiền tuyến. Và cũng từ ngày đó, tại đây đã trở thành nơi đối đầu lịch sử của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Cuộc chiến ngày càng ác liệt, người dân càng vững tay cày, chắc tay sung với khẩu hiệu “Sản xuất giỏi, chiến đấu giỏi” như lời Bác Hồ khen; đồng thời, cùng nhau dồn sức chi viện cho miền Nam thân yêu, cho Trị – Thiên ruột thịt.

Thật khó có thể kể hết những công lao vĩ đại, những chiến công thần kỳ của ông cha ta trong công cuộc dựng nước và giữ nước suốt mấy ngàn năm lịch sử mà chỉ xin được bắt đầu từ ngày 05/8/1964. Đây là một trong chuỗi ngày toàn miền Bắc Việt Nam đang dốc lòng, dốc sức cải tạo, xây dựng chủ nghĩa xã hội và cả nước đều tập trung chi viện cho chiến trường miền Nam. Ngày đó, đế quốc Mỹ đã dựng nên “Sự kiện vịnh Bắc Bộ” đánh lừa dư luận thế giới và nước Mỹ. Chúng chính thức dùng không quân, hải quân đánh phá, mở đầu cuộc chiến tranh phá hoại với quy mô lớn, tàn bạo nhất miền Bắc, thực hiện mưu đồ ngăn chặn sự chi viện của bạn bè quốc tế vào miền Bắc và từ miền Bắc vào miền Nam. Trên 02 tàu sân bay Côn-xten-lây-sơn và Ti-cơn-đô-rê-ga, giặc Mỹ đã cho 100 chiếc máy bay trinh sát, máy bay tiêm kích, cường kích AD6, A3J, F8U, F4H… thực hiện kế hoạch “Mũi tên xuyên” bất ngờ mở ba đợt tiến công miền Bắc, trong đó có Quảng Bình. Với tinh thần cảnh giác và sẵn sàng chiến đấu cao, ngay lập tức, Quảng Bình đã cùng với quân và dân cả nước kiên cường chống trả và đã bắn rơi 08 máy bay Mỹ, vinh dự được Chính phủ tặng thưởng Huân chương chiến công, Trung ương Đoàn tặng cờ “Chiến công oanh liệt, truyền thống vẻ vang”.Trước khí phách quật cường của Quảng Bình, đế quốc Mỹ càng điên cuồng bắn phá, nhưng càng lao sâu vào tội ác, chúng càng chuốc lấy thảm họa. Hết đánh dọc tuyến biển, chúng lại liên tục cho nhiều tốp máy bay đánh dọc tuyến đường chiến lược miền Tây Quảng Bình. Cũng trên tuyến này, trong tháng 10/1964, một máy bay T28 của chúng đã bị Đồn Công an nhân dân vũ trang Cà Xèng và dân quân địa phương bắn bị thương, phải hạ cánh xuống vùng Thủ Thừ (huyện Quảng Ninh). Một tháng sau đó, cũng trên tuyến miền Tây này, Tiểu đoàn Nguyễn Viết Xuân đã bắn rơi 03 máy bay và làm bị thương 01 chiếc… Từ đó, tại miền Tây Quảng Bình, lời hô bất tử “Nhằm thẳng quân thù mà bắn” của anh hùng liệt sỹ Nguyễn Viết Xuân vang xa, trở thành khẩu lệnh chiến đấu của toàn quân, toàn dân.
Khí thế Quảng Bình qua các ca khúc chống Mỹ

  Ảnh minh họa. (Nguồn Internet)

Trong năm đầu chiến tranh chống phá hoại của giặc Mỹ, trên khắp cả nước đã vang lên bài ca “Quảng Bình quê ta ơi” của nhạc sỹ Hoàng Vân nhằm khẳng định ý chí quyết tâm của người Quảng Bình “Giữ lấy đất trời của quê hương ta. Giữ lấy những gì mà ta yêu quý”(1), trong tư thế “Chị dân quân canh gác ven biển… Anh chiến sỹ canh gác bầu trời”(2)… Với tinh thần quyết đánh thắng giặc Mỹ, gần 40 vạn người dân Quảng Bình bỗng trở thành chiến sỹ sẵn sàng chiến đấu ở khắp mọi nơi. Mỗi người một việc, tùy theo sức của mình, phấn đấu hết mình vì miền Nam thân yêu, vì Trị – Thiên ruột thịt, tất cả để đánh thắng hoàn toàn giặc Mỹ xâm lược, để thỏa lời “Hẹn ngày chiến thắng ta sẽ về trong một nhà”(3). Cùng với các anh chiến sỹ, các chị dân quân, “chị thanh niên phơi muối ven biển… Anh công nhân đẵn gỗ trên rừng”(4), những người phục vụ cũng luôn trong khí thế “đẩy xe hàng ra chiến hào. Mang quà mừng anh bộ đội đêm ngày canh giữ bầu trời… Nay lại cùng anh diệt thù, ta vì quê hương giữ bầu trời…”(5). Ngư dân dù phải ra khơi trong đêm vẫn: “Yêu đất nước xóm làng nặng biết bao tình… Khi trong đêm tối tăm quân cướp biển còn rình nơi đây, mối thù máu xương ta bắt chúng phải trả ngay! Súng trên vai mau lên thuyền ta ra khơi…”(6)
Ngày 7/2/1965, chỉ vừa bước sang ngày mồng 6 Tết Ất Tỵ, giặc Mỹ đã cho 49 máy bay xuất phát từ các tàu sân bay ngoài khơi Đà Nẵng, thực hiện chiến dịch “Mũi lao lửa I” đánh phá Quảng Bình, mở rộng cuộc chiến tranh phá hoại hoàn toàn miền Bắc. Chúng đã huy động hàng trăm lượt máy bay, đánh liên tục và đánh phá nhiều nơi trong tỉnh suốt cả tuần. Thị xã Đồng Hới bỗng trở thành một trận địa ác liệt. 40 cơ quan cấp tỉnh và hơn 7.000 dân buộc phải rời khỏi thị xã trước lúc trời sáng ngày 10/2, sơ tán lên Cộn. Từ trong mưa bom, bão đạn, quân dân Quảng Bình vẫn sát cánh bên nhau anh dũng chiến đấu bắn rơi 13 máy bay. Và trong cuộc chiến dữ dội ấy đã xuất hiện nhiều tấm gương sáng ngời như mẹ Suốt chèo đò chở bộ đội qua sông Nhật Lệ, hạ sỹ Nguyễn Tiến Đưng ở Đại đội I Công an nhân dân vũ trang lấy thân mình làm giá súng, Nguyễn Thị Thía băng qua lửa đạn cứu thương, còn các em bé Bảo Ninh thì “Dưới trời lửa khói, em như cánh tên, bay trên cồn cát, rẽ gió xông lên, cởi khăn quàng đỏ, bọc đạn chuyền đi… Tiếp đạn nào! Tiếp đạn chuyền tay… cho chú dân quân bắn nhào phản lực. Máy bay bốc cháy, đâm xuống biển khơi, em reo, em nhảy, em truyền tin vui”(7)… Cũng từ đó ca khúc “Quảng Bình chiến thắng” của nhạc sỹ Phạm Tuyên vang lên với những lời ca đầy tự hào, khí phách: “Chiến thắng rộn vang từ miền quê ta… Nơi đây đầu sông anh dũng, kiên cường ta chiến đấu. Ta giữ yên cho miền quê ta đẹp giàu… Chắc tay cày, tay súng sẵn sàng giữ gìn quê hương xóm làng. Giặc Mỹ vô đây chớ mong có đường thoát trở về. Lửa căm thù ngút trời thiêu sạch loài xâm lăng. Thề giữ yên biển trời quyết giành lấy chiến thắng!… Truyền thống anh hùng đây Quảng Bình quê ta!”(8). Chiến thắng dồn dập. Những bài ca cứ vang lên liên tục, làm tăng thêm khí thế anh hùng cách mạng: “Quê nhà ta chiến thắng giặc nơi nơi. Đây biển reo vui dân chài ra khơi. Ta là dân quân tay súng sẵn sàng. Giữ trời quê ta mãi mãi tươi hồng…”(9)
Dù hạt gạo làm ra phải cắn làm ba: Một phần cho miền Nam, một phần cho bạn Lào, phần còn nữa cho mình nhưng vẫn với tinh thần: “Em vượt qua sông qua đèo, qua suối… Muôn dặm xa xôi muôn lòng thương nhớ, bao gian nguy không sao ngăn được lòng ta. Trị – Thiên đang gọi càng nhanh bước chân. Cho quê hương thêm đẹp bài ca thắng lợi… Hai vai em ngày đêm không mỏi, gạo theo em ra nơi chiến trường…(10). Tất cả để đánh thắng hoàn toàn giặc Mỹ xâm lược. Với anh hùng Nguyễn Thị Suốt thì: “Mẹ rằng cứu nước mình chờ đợi ai, tay chèo mẹ Suốt sẵn sàng, quyết không lỡ chuyến đò ngang diệt thù”(11) và “Dù cho tàu bay quân cướp Mỹ vào đây, thì súng này trong tay ta đã sẵn sàng đây. Ta giăng thành lưới thép dày. Ta bắn cho nó tan thây…”(12)
Thật khó tin rằng tại mảnh đất nhỏ bé này, người Quảng Bình vẫn hiên ngang, đạp lên cái chết, đạp lên tất cả những khó khăn và hiểm nguy, tất cả đều trong tư thế sẵn sàng đánh Mỹ và quyết thắng Mỹ. Khí thế đó đã hiện lên rõ nét và sôi động trong ca khúc “Vinh quang thay những người chiến thắng” của nhạc sỹ Quách Mộng Lân như: “Đây anh chiến sĩ đứng trên hạm tàu, giữa trời khuya chẳng rời mâm pháo. Đây chị dân quân súng khoác bên mình trên chiến hào chờ Mỹ vô đây. Bao em thơ chuyền tay tiếp đạn. Đây mẹ già chèo thuyền qua sông. Bao chàng trai thân làm giá súng… Đây anh nông dân chịu thương chịu khó… Đây chị ngư dân vào lộng ra khơi… Đây cô thiếu nữ bước chân dịu hiền gánh hàng đi mọi miền thôn xóm. Đây người công nhân dù giữa đêm trường tay vững vàng từng lái xe đi. Treo ngang mây đường dây nối lại, anh bưu điện buộc mình trên cao. Đây văn công mang về tiếng hát…”. Quảng Bình trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đúng là “Tất cả hành quân. Tất cả thành chiến sỹ” như nhà thơ Tố Hữu đã viết và tất cả đều ra trận, tạo thành lưới thép dày bủa vây quân thù.
Có lẽ hiếm có nơi nào như Quảng Bình – một vùng quê nhỏ bé, dân số ít, trong 08 năm liên tục sống trong cuộc chiến tranh hủy diệt của quân thù mà vẫn hiên ngang và kiên cường chiến đấu bắn rơi 704 máy bay các loại, bắn cháy 86 tàu chiến, đánh tan 41 toán gián điệp biệt kích Mỹ loại khỏi vòng chiến đấu 119 tên. Nơi đây cũng là nơi nổi tiếng sản xuất giỏi như Bác Hồ đã gửi thư khen, đồng thời đóng góp nhiều công sức và vật chất cho cuộc kháng chiến chống Mỹ và xây dựng chủ nghĩa xã hội.
Những chiến công rực rỡ và diệu kỳ ấy đã tạo nên những bài ca tuyệt vời, làm sáng mãi lòng tự hào như bài ca “Quảng Bình quê ta ơi”. Đây chính là những lời ca, trở thành giai điệu tự hào, tiếp thêm khí thế cho Quảng Bình vững vàng giành thắng lợi mới trong thời đại mới.
Chú thích:
(1-2-3-4): Lời trong bài hát “Quảng Bình quê ta ơi” của Hoàng Vân, sáng tác năm 1964
(5): Lời trong bài hát “Hàng em mang tới chiến hào” của Lư Nhất Vũ, sang tác năm 1964
(6): Lời trong bài hát “Bám biển quê hương” của Phạm Tuyên.
(7): Lời trong bài hát “Em bé Bảo Ninh” Thơ Nguyễn Văn Dinh – Nhạc Trần Hữu Pháp
(8): Những lời trong bài hát “Quảng Bình chiến thắng”, sáng tác năm 1965
(9): Lời bài hát “Giữ biển trời Quảng Bình – Vĩnh Linh” của nhạc sỹ Xuân Giao
(10): Lời trong bài hát “Gạo đến Trị – Thiên” của nhạc sỹ Quách Mộng Lân
(11): Lời bài hát “Tiếng hát đò đưa” của nhạc sỹ Hoàng Sông Hương
(12): Lời bài hát “Trên biển quê hương” của nhạc sỹ Đức Minh

Theo QBTV
- Advertisement -

bài liên quan

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

kết nối

66,525Thành viênThích
281Người theo dõiTheo dõi
21,300Người theo dõiĐăng Ký
- Advertisement -

bài mới

- Advertisement -

được quan tâm