14.8 C
New York
Thứ Năm, Tháng Mười 28, 2021

Lời ru chia đôi

- Advertisement -

Sau 5 năm kết hôn, họ đưa nhau ra tòa với nhiều lý do được liệt kê trong đơn. Bỏ qua những lời khuyên can của người thân, những cuộc hòa giải của tòa án, hai vợ chồng thở phào khi tòa án ra quyết định xử ly hôn. Nhưng đằng sau sự nhẹ nhõm của hai nhân vật chính, có hai đứa trẻ ngơ ngác chào nhau mà không biết rằng từ nay, một trong hai anh em sẽ thiếu vắng lời ru của mẹ và bóng dáng của cha…

Lời ru chia đôi

Sau 5 năm chung sống, hai vợ chồng anh A và chị H sinh được hai đứa con kháu khỉnh. Anh A làm thợ nề, chị H là thợ may, những ngày đầu cuộc sống của đôi vợ chồng trẻ dù còn nhiều khó khăn nhưng vẫn tràn ngập tiếng cười.

Thế rồi, một ngày anh A bị cuốn vào trò đỏ đen cờ bạc, bao nhiêu tiền làm được, A mang đổ vào cuộc đỏ đen.

Nếu trước đây, khi nhận tiền công, anh hỉ hả mang về cho vợ, bên bữa cơm gia đình ấm ấm, họ bàn tính dành dụm mua món này món kia thì nay anh lại tụ tập bạn bè và tham gia bài bạc. Nhiều tháng liền, chị H mong ngóng chồng sum họp và mang tiền về để nuôi con nhưng vô vọng.

Đã thế, mỗi khi thua bạc, anh A uống rượu say xỉn và trút cơn giận lên vợ con khiến không khí gia đình luôn nặng nề. Hàng xóm thường xuyên chứng kiến cảnh hai vợ chồng lớn tiếng, thậm chí là “thượng cẳng tay, hạ cẳng chân” với nhau, còn hai đứa trẻ thì vô cùng hoảng sợ mỗi khi chứng kiến cảnh gia đình ồn ào đánh mắng. Một thời gian sau thì anh A đi làm ăn xa, tình cảm vợ chồng càng ngày càng phai nhạt dù con trai lớn chỉ chưa đầy 2 tuổi, con gái bé mới chào đời mấy tháng.

Quá mệt mỏi với cuộc hôn nhân, chị H mang hai con về nhà cha mẹ sống. Sau những ngày dằn vặt suy nghĩ, trước quá nhiều mâu thuẫn cho rằng không thể hàn gắn, chị H viết đơn ly hôn. Nhìn hai đứa con bé bỏng, người mẹ trẻ cũng cảm thấy ngậm ngùi nhưng cuộc hôn nhân của họ đã vào ngõ cụt, không còn khả năng hàn gắn.

Phần anh T, khi thấy vợ kiên quyết đòi ly hôn thì cũng thuận tình ký vào đơn. Họ dắt nhau ra toà cũng chóng vánh như mấy năm trước cùng nhau đi đăng ký kết hôn, chỉ khác lần này là cuộc chia tay và liên quan đến cuộc đời của hai đứa trẻ thơ ngây…

- Advertisement -

Ngày bố mẹ ra toà, hai đứa trẻ ở nhà ông bà ngoại, hồn nhiên chơi đùa cùng nhau như thường ngày, chúng không nhận ra những tiếng thở dài và sự ưu tư của ông bà ngoại. Và trong khi hai anh em vui đùa bên nhau, thì ở toà án, bố mẹ chúng đang tranh cãi về việc ai sẽ là người nuôi con. Chị H mong muốn được nuôi dưỡng hai con và anh T có trách nhiệm trợ cấp mỗi tháng 2 triệu đồng. Phần anh H cũng đề nghị với Toà án được nuôi cậu con trai lớn.

Cả hai đều nỗ lực chứng minh thu nhập và khả năng chăm sóc con của bản thân. Kết thúc phiên toà, xét khả năng thực tế và nguyện vọng của hai vợ chồng, toà xử bé trai 4 tuổi ở với bố, bé gái 2 tuổi ở với mẹ, hai bên không ai phải cấp dưỡng cho ai…

Rời phiên toà, anh A và chị H đều cảm thấy nhẹ nhõm với quyết định của bản thân và phán quyết của toà án. Họ cũng đồng thời có những dự định cho cuộc sống tương lai với những viễn cảnh và giấc mơ tươi đẹp hơn cuộc hôn nhân cũ.

Đón bố mẹ trở về từ tòa án, hai đứa trẻ mừng vui vì đã lâu mới thấy cả gia đình cùng sum họp. Thế nhưng niềm vui chưa trọn thì mẹ chúng đã phải thu xếp hành lý cho cậu con trai lớn về nhà ông bà nội theo bố. Vừa thu xếp đồ cho con trai, chị H vừa lặng lẽ khóc.

Ngoài sân, anh A ngồi cạnh hai con vẫn vô tư cười đùa, dường như anh định nói gì với vợ, nhưng cuối cùng chỉ chào bố mẹ vợ và xoa đầu con gái rồi dắt tay cậu con trai ra về. Sau lưng anh là tiếng khóc của cô con gái nhỏ, còn cậu con trai vừa đi vừa ngoái đầu nhìn vào nhà ông bà ngoại và luôn miệng hỏi ba ơi khi nào con mới được về nhà với mẹ, với em?

Diệu Cầm

Nguồn bài viết: Báo Quảng Bình

- Advertisement -

bài liên quan

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

kết nối

66,959Thành viênThích
284Người theo dõiTheo dõi
21,500Người theo dõiĐăng Ký
- Advertisement -

bài mới

- Advertisement -

được quan tâm