Dấu vết lịch sử trong lòng Đồng Hới

0
444
Nếu có ai đó hỏi: Khám phá Quảng Bình thì cần phải đến nơi nào trước? Phần lớn những người tử tế đều chỉ lên Phong Nha, Động Thiên Đường, Hang Tám Cô…quả đúng là những nơi này rất ấn tượng và rất đáng để đến (sẽ nói nhiều hơn ở phần sau). Sẽ có rất ít người “Vẹ” bạn đến Thành cổ Đồng Hới, Nhà thờ Tam Tòa hay Tượng đài Mẹ Suốt…dù tất cả những nơi này, chỉ cách bạn có vài bước chân!
1. Một đoạn tường phía Nam của Thành Đồng Hới, phía xa là cầu Quốc lộ 1 bắc ngang hào sâu! Tường thành loang lổ phủ rêu xám, hào sâu thì phủ rêu màu lá mạ! Rêu mới, rêu cũ…thật đặc biệt.

2. Tôi đã thường xuyên “thiền” ở quán cà phê Saigon Garden, để ngắm thời gian đi qua Cổng Đông của thành Đồng Hới! Nơi này, gió như nhiều hơn vào mỗi sớm ban mai và nhập nhòa chiều muộn. Không có màu rêu ảm đạm mà những viên gạch cứ đỏ hồng lên, ấm áp và yên bình!

3. Vào một buổi sáng đẹp trời nào đó, bỗng dưng gặp những “thúng” Đoàn viên thanh niên đi vớt rác dọc theo “hào sâu” của thành Đồng Hới.
Tất cả, sẽ là trọn vẹn xiết bao nếu như không có cái cột điện và dây thông tin vắt ngang cổng thành với nhiều tầng như thế? Không riêng ở nơi này, mà còn gặp ở rất nhiều các di tích khác…Ngành điện và ngành truyền thông luôn là một phần của ” kiến trúc hiện đại”!
4. Cách cổng Đông không xa, về phía Nam là tượng đài Mẹ Suốt. Khác nhiều với phần lớn các tượng đài dọc theo dải đất Miền Trung này, Tượng Đài Mẹ không có súng, không có gươm, không có bánh xích xe tăng…mà chỉ có mỗi một mái chèo và sóng; và những gương mặt người lính thanh thản và bình yên dưới mái chèo của Mẹ! Ở nơi này, mặt trời đi từ Đông sang Tây gần như vuông góc với dáng thuyền của Mẹ, nên gương mặt Mẹ luôn hằn lên sự cương nghị, khắc khổ, quyết liệt và bình thản! Mẹ không nhìn sang bờ Đông, Bảo Ninh quê Mẹ, gương mặt mẹ lại xuôi về phương Nam, nhưng với dòng chảy này, mẹ như đang chèo mãi con thuyền ngược nước!
5. Ngày 30/4 có 2 Tây ba lô-xe máy, Tây “Phượt” chính hiệu đến đây từ Huế ra viếng thăm Mẹ. Dave và John đến từ thành phố El Paso miền Tây Texas nước Mỹ, gần giáp biên giới với Mexico. Dave kể rằng, vào một ngày nào đó của năm 1966, cha Dave đã từng lái máy bay đến dội bom xuống dòng sông này, thành phố này. Ước muốn cuối cùng của cha Dave được trở lại nơi đây, để ghi một lời tạ lỗi! Dave đã đứng cúi đầu trước Mẹ rất lâu. Dave xin điều gì cho bố Dave, cho Dave…tôi không biết. Hình ảnh mẹ, đã vượt sang tận bờ Tây của Đại dương rồi.
6. Nếu ở Đồng Hới, nhiều hơn 2 Chủ Nhật sẽ có cảm giác rằng thành phố này thiếu vắng 1 điều gì đó. Một bóng tháp nhà thờ? hay những hồi chuông ngân lên trước mỗi chiều thánh lễ? Đúng là kể từ khi bị bom Mỹ đánh sập vào ngày 11/2/1965 đến nay…thì Đồng Hới là một thành phố duy nhất của Việt Nam, không có Nhà thờ! Nói thế thì…oan quá. Đúng ra thì Tháp chuông thi vẫn còn đứng đấy, chỉ thiếu mỗi tiếng chuông! Nhưng có thể với nhiều thế hệ người Quảng Bình, tiếng chuông vẫn ngân, tiếng chuông vẫn ngân…ngân mãi đâu đó trên sóng ngoài cửa Nhật Lệ, ngân mãi đâu đó trong tiềm thức của mỗi người.
Chiều xuống, nắng vàng mật như tưới đẫm tháp chuông! Trong ánh hoàng hôn của đổ vỡ, một tán lá xanh tươi cắm trên đỉnh gạch, vẫn kiêu hãnh vờn gió và trên cao, cao nữa, những cánh diều chấp chới chao bay…
7. Trời ạ, hẳn người Quảng Bình ở xa quê, mà chợt nhớ hình ảnh này, thế nào cũng sẽ cười một phát. Tôi cũng thế. Nhưng mà, những khi cười như thế thường là ít lắm. Không riêng người QB, bất cứ ai đi qua, hay chợt nhớ về nơi này, thường trĩu nặng một cảm xúc đau thương, u uất bởi chiến tranh, bởi mất mát và mãi mãi chia ly! Có một Noel nào đó chưa xa lắm, tôi lang thang đi mãi những con đường khuya tĩnh lặng của Đồng Hới và cuối cùng, bàn chân rát mỏi lại tìm về bậc đá thềm xưa. Tựa lưng vào tường lạnh, tôi như mơ hồ nghe tiếng gió gọi từ ngoài cửa biển, tiếng sóng sông vỗ nhẹ vào ký ức và tiếng chuông, tiếng chuông ngân mãi lên đâu đó thật sâu trong ngực mình. Tiếng chuông, đã là một phần ký ức của thành phố này.
8. Hình như mỗi buổi, mỗi ngày, mỗi mùa…đều phủ lên tháp chuông những gam màu riêng biệt. Sáng hồng vào mỗi ban mai. Trắng lạnh vào mỗi trưa hè. Xám màu rêu u ám vào mỗi ngày đông và rực vàng vào mỗi chiều thu… Hãy xem những tảng đá màu xám bạc, bật lên dưới móng nhà thờ. Màu đá này gần giống với đá cẩm thạch, đâu đó mãi vùng Tây Nghệ An? Hay được khai thác và gánh về bằng những bờ vai của đức tin, mãi từ thượng nguồn Long Đại? Dù đến từ nơi nào, thì những tảng đá kia đã nói với ta, được rất nhiều điều.
Loading...

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here